“Người Hà Lan bay”: Con tàu ma từ truyền thuyết

(NTD) - Xuất hiện trong seri phim nổi tiếng “Cướp biển vùng Ca-ri-bê” trong phần 2 và 3 dưới sự chỉ huy của thuyền trưởng Davy Jones, con tàu “Người Hà Lan bay” (Flying Dutchman) có lẽ không xa lạ gì với khán giả mê phim này. Tuy nhiên, con tàu ấy được cho là có thật và là nỗi ám ảnh của các thủy thủ đi biển ở Hà Lan hàng trăm năm nay.

Con tàu ma từ truyền thuyết 1
“Người Hà Lan bay” chìm trong cơn bão.

Truyền thuyết “Người Hà Lan bay”

Năm 1641, thuyền trưởng Van der Decken (người Hà Lan) cùng thủy thủ đoàn đang trên đường đưa con tàu trở về Hà Lan sau chuyến Viễn Đông, thì một cơn bão ập đến nuốt chửng họ, không để lại bất cứ một dấu vết gì. Trước khi con tàu bị nhấn chìm trong cơn bão, thuyền trưởng Van der Decken đã hét lên một cách điên dại, thề sẽ trở lại mũi đất này dù có tiếp tục ở trên biển cho đến ngày tận thế.

Sau đó, nhiều con tàu cho rằng mình đã chạm mặt với thuyền trưởng Van der Decken đang “dạo chơi” trên con tàu Hà Lan bị đắm năm xưa, khi đi qua mũi Hảo Vọng. Con tàu ấy đột ngột xuất hiện lướt đi trên mặt nước nhẹ nhàng và chỉ đường các con tàu khác, khiến chúng mắc cạn, sau đó biến mất. Và đặc biệt, con tàu chỉ xuất hiện vào những ngày có bão. Khi đó cái bóng ma của vị thuyền trưởng nổi bật với đôi mắt đỏ sẽ khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải thót tim, chưa kể là tiếng gào thét của đám thủy thủ làm những người chứng kiến khó lòng giữ được bình tĩnh. Họ mệnh danh cho con tàu ma ấy là “Người Hà Lan bay”.

Con tàu ma từ truyền thuyết 2
Mô hình tàu “Người Hà Lan bay” trong seri phim Cướp biển vùng Ca-ri-bê.

Lời kể của các nhân chứng

Ghi chép nổi tiếng và đáng tin nhất có thể kể đến là sự chạm trán của tàu H.M.S Bacchante (thuộc Hạm đội Hải quân Hoàng gia Anh) với “Người Hà Lan bay” khi đang đi qua mũi Hảo Vọng vào rạng sáng ngày 11/7/1881. Một sĩ quan trên tàu lúc đó chính là vua George V sau này, đã ghi lại lời kể của viên hoa tiêu khi anh ta nhìn thấy tàu “Người Hà Lan bay” trong đêm tối: “Tôi thấy con tàu sáng rực một màu đỏ, đứng im lìm trong sóng biển rất mạnh”. Sau đó ít ngày, viên hoa tiêu xấu số đã ngã từ cột buồm xuống biển.

Vào một ngày tháng 3/1939, rất nhiều người ở dọc bờ biển phía Nam châu Phi đã nhìn thấy một con tàu lạ có kiến trúc của thế kỷ 17, và được miêu tả như sau: “Giữa lúc trời lặng sóng, con thuyền bỗng đột ngột xuất hiện ở bãi biển Glencairn. Và chỉ một lúc sau, nó đột ngột tan biến như một làn sương đầy bí hiểm, hệt như khi xuất hiện”.

Một thủy thủ già kể lại đã từng nhìn thấy con tàu đó trong một lần đi biển, khi hai tàu chạy sáp gần nhau, thủy thủ của ông đã nhìn thấy toàn bộ thủy thủ và người trên con tàu kia, họ như đang chìm vào giấc ngủ, chỉ khác là trên gương mặt họ biểu hiện một nỗi sợ hãi tột độ như đã gặp điều gì đó kinh hoàng. Ngay cả một chú chó trên tàu cũng chết như vậy.

Ghi nhận cuối cùng về con tàu này là vào năm 1942 tại Cape Town, Nam Phi. Bốn nhân chứng cho biết họ đã nhìn thấy con tàu cổ đi vào vịnh Table rồi bỗng dưng biến mất.

“Người Hà Lan bay” phải chăng là có thật?

Cho đến nay, các nhà khoa học vẫn chưa có khẳng định chính xác nào về sự tồn tại của “Người Hà Lan bay” dù cho câu chuyện về một con tàu xuất xứ Hà Lan bị đắm khi đi qua mũi Hảo Vọng là có thật. Đội nghiên cứu cho rằng, hiện tượng kể trên đơn thuần là ảo giác của thủy thủ đoàn khi nhìn thấy hình ảnh một con tàu phía chân trời sau màn sương mù. Đó thực chất chỉ là sự phản xạ ánh sáng. Tuy nhiên, nhiều thủy thủ lại cho rằng đây là sự thật. Họ tin rằng con tàu bị trừng phạt và bị nguyền rủa vì đã ra khơi vào thứ sáu ngày 13, bất chấp lời can ngăn của tất cả mọi người. Thuyền trưởng Van der Decken đã giám thách thức cả Chúa trời và phải nhận sự trừng phạt vĩnh viễn không bao giờ có thể quay lại đất liền.

Tuy nhiên, ngay cả khi các công nghệ khoa học tối tân nhất vào cuộc, câu trả lời sự thật về “Người Hà Lan bay” vẫn là một ẩn số. Và truyền thuyết về con tàu này cứ tiếp tục được lan truyền, tô đậm thêm bởi trí tưởng tượng của nhiều người rồi trở thành nhân tố cho các tác phẩm điện ảnh kinh điển như một phần của bộ phim “Cướp biển vùng Ca-ri-bê”.

 Tùy Phong