Thương người em trai bị ung thư di căn trông mẹ bị bệnh tim độ 4

(NTD) - Căn nhà trống huếch, không có thứ gì trị giá quá 500 ngàn, tài sản lớn nhất có lẽ là “chậu hương” nghi ngút khói của người cha mới nằm xuống vì tai nạn đột ngột. Kỷ ngồi một góc, không thể tự đi lại, mẹ em xanh đen và gầy rộc, thân hình tím tái vì căn bệnh tim hành hạ triền miên.

Cậu bé nghèo một mình chiến đấu căn bệnh ung thư xương di căn

Chúng tôi gặp em Nguyễn Sỹ Kỷ nhiều lần khi em điều trị ung thư xương di căn tại K3 Tân Triều, Hà Đông. Cậu bé 17 tuổi quê tại xóm 7 Thanh Dương, Thanh Chương, Nghệ An một mình đi truyền hóa chất, không người thân khiến trái tim ai gặp cũng thắt lại vì thương.

Những ngày điều trị tại K3, Kỷ nằm trong góc phòng cô quạnh, tủi thân, vì các bạn cùng phòng ai cũng có bố mẹ lên chăm. Kỷ nói chuyện với chúng tôi bằng cái giọng miền trung đặc sệt, em e dè, ngại ngùng khi kể về mình. 5 tháng trước bố em đột ngột qua đời vì tai nạn, bố ra đi bất ngờ, để lại nỗi đau quá lớn với người mẹ bị bệnh tim độ 4 và người em trai chưa học hết lớp 8.

IMG_9571

Em Nguyễn Sỹ Kỷ và em Đào Khánh Hoài cả em đều bị ung thư xương di căn

“Bố là thương binh, bố không làm được gì nhiều nhưng ngày bố còn sống bố có lương, cả nhà đều dựa vào đồng lương của bố, nay bố mất rồi…” giọng em nghẹn đắng.

Nghiệt ngã hơn, sau ngày bố ra đi chưa lâu, Kỷ đau nhức chân không ngừng, đang học dở lớp 12 em phải bỏ học lên bệnh viện tỉnh Nghệ An khám, bác sỹ yêu cầu ra ngoài viện K Hà Nội điều trị. Nhà thuộc hộ nghèo, bố lại mới mất, mẹ đau ốm thường xuyên, tiền đâu cho em ra ngoài bệnh viện. Bà con lối xóm có tốt, có muốn giúp đỡ cũng chỉ chia sẻ động viên, cho dăm mười ngàn chứ nhiều thì không có vì ai cũng nghèo.

Nhưng chân em đau lắm, cố gắng chạy chữa, cố gắng vay mượn khắp nơi mới đủ số tiền ít ỏi cho em đi điệu trị một mình. Ngày nhập viện, bác sỹ làm nhiều xét nghiệm, Kỷ tự mình di chuyển với cái chân tật nguyền vô dụng đau buốt không ngừng.

Kết quả từ bác sỹ như một chấn động lớn với chàng trai ở lứa tuổi còn đang cắp sách. Kỷ bị ung thư xương di căn, không thể cắt chân vì quá nguy hiểm, bác sỹ cho em phác đồ hóa chất liều cao. Những ngày truyền em nhớ nhà da diết, chưa bao giờ em xa nhà xa mẹ nhiều như thế, chưa bao giờ em lại cô đơn và tủi thân đến vậy. Mẹ ở nhà bệnh tim có đau nhiều không, đứa em trai có ngoan có nghe lời mẹ không?

Kỷ nằm đó, những ngày truyền hóa chất, kỷ vẫn nằm đó một mình, có đau đớn, có nhức mỏi cũng không có người thân xoa bóp an ủi động viên. “Kỷ là trường hợp đặc biệt nhất khoa nhi này, em ở tỉnh lại không có người thân, bệnh tình nặng, nhà nghèo chúng tôi cũng thường xuyên cố gắng giúp đỡ, như mua cơm và cho Kỷ đồ ăn nhưng thực sự vào đây ai cũng khổ nên sự giúp đỡ có hạn.” – Bố của một bệnh nhân cùng phòng Kỷ chia sẻ.

Từ khi biết Kỷ, chúng tôi đã nhiều lần vào thăm giúp đỡ em nhưng có lẽ chỉ có nguồn tình cảm gia đình mới khiến em phấn chấn hơn được. “Em mong được về nhà, em nhớ nhà nhớ mẹ lắm…”. Đó là mong ước của em, mỗi lần gặp Kỷ ở khoa lại thấy em yếu hơn, gầy hơn và chúng tôi sợ em không chống chọi lại được số phận.

Hết phác đồ điều trị, bác sỹ báo thuốc không tác dụng, lần này lại dùng hóa chất liều cao nữa. Cứ cao cao mãi thì làm sao em có thể chịu được. Bác sỹ cũng sợ, lần này họ bắt em phải có người nhà ra ký tên vào tờ giấy sinh mệnh mỏng manh “gia đình chấp nhận truyền hóa chất liều cao dù bệnh tình có chuyển biến như thế nào cũng không thắc mắc”. 

Tính mạng em như sợi chỉ mùn mỏng manh cũ kỹ có thể đứt bất kỳ lúc nào.Nhưng bác sỹ có bắt làm gì đi nữa thì em cũng bỏ mặc, mẹ em không thể ra, bản thân em không thể tự quyết định sự sống chết của mình, em phó mặc số phận. Em xin bác sỹ cho em về, ở nhà có mẹ, có khói hương trước bàn thờ của bố, có căn nhà ọp ẹp và tiếng hót thanh thót của chú chim nhỏ, dù có ra sao em vẫn muốn ở nơi em sinh ra.

Éo le cảnh mẹ goá con côi bệnh nặng như ngọn đèn trước gió

Hình ảnh cậu học sinh nghèo một mình đi truyền hóa chất ám ảnh chúng tôi, thôi thúc sự gặp mặt, mong muốn hơn sự thấu hiểu sẻ chia giữa đồng loại với nhau, mặc dù trong nhóm đã có anh chị thương và cho Kỷ điện thoại để liên lạc nhưng Kỷ rất ít khi trò chuyện với mọi người. 

12278776_862139763901379_4858119079656226870_n

"Chậu hương" của người cha nằm xuống đột ngột vì tai nại

Cái nắng miền Trung không quá gắt, con đường chẳng con xa, từng mô đất gồ ghề xốc ngược chiếc ghế ô tô chẳng ngăn cản chúng tôi tìm tới miền quê nghèo. Vượt hàng trăm km đường dài, nhà cậu bé ung thư nằm vắt vẻo trên lưng chừng đồi, một bên nghĩa địa một bên nhà, cảnh tượng hãi hùng nhưng không làm trùng lại ý chí của thành viên nào.

Chúng tôi bất ngờ, xót xa và kiềm lòng không cho nước mắt chảy ra khi vào tới nhà em. Lặng tre nghèo xào xạc rụng lá cuối thu, căn bếp liêu xiêu mái còn mái mất, chiếc sân nhỏ nhưng thân hình Kỷ còn bé bỏng hơn, em ngồi góc sân nhìn mọi người mà không nói lên lời, mọi người nhìn em nở cười trong buồn thương.Đôi chân nhỏ kia đã không còn sưng mọng như hôm gặp em tại viện nhưng vết tích tàn tật mãi bắt em dùng nạng di chuyển tới cuối đời lê bước.

Chúng tôi gặp cô – mẹ em Kỷ, người phụ nữ chưa đầy 50 tuổi gánh cả đời khổ ải, nhìn cô già hơn số tuổi thực. Cô mang trên mình trăm ngàn nỗi đau về tinh thần và thể chất. Thân hình nhỏ gầy, da xanh đen sạm, đưa bàn tay đón chúng tôi lộ ra những đường gân xanh yếu ớt. Đôi bờ vai bé nhỏ ấy đã chịu biết bao đắng cay ở đời, trên mình mang căn bệnh tim độ 4, bao năm qua cô trông chờ đồng lương chế độ thương binh của chồng để có tiền mua thuốc uống. Chống mất đột ngột, con trai bệnh nặng, bản thân chăm cho mình cô còn chẳng thể huống gì là chăm cho con. 

Những ngày Kỷ ra viện, cô đứng ngồi không yên, chỉ sợ Kỷ có bề gì cô cũng không thiết sống. Số phận hẩm hiu, trớ trêu nghịch người, nỗi đau chồng chất cứ dội xuống căn nhà sắp vỡ vụn từng mảnh. Dù nhà dột, siêu vẹo nhưng cũng chẳng thể sửa bởi không có người sửa, mà sửa cũng chẳng có tiền…

Mỗi tháng hết gần 1 triệu tiền thuốc trợ tim, thằng út đi học hết 3 triệu 1 năm, Kỷ thì nằm đó không đi lại, nhìn cảnh vợ goá con côi ai cũng thương xót bùi ngùi mà lòng nghẹn đắng.

Tuyệt vọng bao trùm căn nhà nghèo. Trong căn nhà ấy không có một thứ gì đáng giá, 2 chiếc giường mục sát nhau, góc bếp nền đất còn vương mùi khói. Xót xa nhất là “chậu hương” nghi ngút tỏa của người người chồng, người cha mới mất cách đây không lâu. Di ảnh người chiến sỹ Việt Nam trên chiếc bàn ọp ẹp, trước bát hương không thành hình. Từng góc tường nứt nẻ, mái nhà lỗ chỗ mưa dột nắng là nóng...

IMG_9492

Căn bếp trống trơn, từng mảnh tường rơi vỡ vụn của mẹ con Kỷ

Tiếng dê kêu be be, 4 chú dê, 2 lớn 2 nhỏ trong chiếc chuồng mục nát là gia sản lớn nhất của mẹ con em. Tiếng dê kêu như khóc giữa lưng chừng đồi, ẩn hiện những nỗi đau mà mẹ con em phải gánh chịu. 

“Muốn có công việc gì đó giúp cho Kỷ đỡ buồn nhưng đôi chân e tật nguyền đau đớn không thể đi lại thì sức đâu có thể làm được việc… Nhà đến tivi cũng không có, muốn đi xem phải nhờ hàng xóm, khổ lắm các cô, các chú…”, những người hàng xóm cũng xót thương cho hoàn cảnh của mẹ con em tâm sự.

Ngay lúc ấy, mọi người trong nhóm nảy lên ý định sau khi về sẽ mua tặng em tivi, nhưng lại sợ, sợ không kịp vì thời gian không chờ đợi. Mọi người muốn làm những điều tốt đẹp nhất, muốn em có những kỷ niệm và ký ức đẹp nhất trong cuộc sống trầm luôn đầy khổ ải.

IMG_9567
 
12274409_640245979448589_1488611865312400059_n
Các anh chị trong nhóm CLB Thiên Thần đã góp sức mua cho mẹ con Kỷ một chiếc tivi.

Bằng sức người có thể, sự tập hợp của sức mạnh, sự sẻ chia giúp đỡ trong những giây phút gấp nhất, hoàn cảnh đặc biệt nhất. Chúng tôi đã mua tặng gia đình em chiếc tivi ngay lúc đó. Em không nói gì, không cười không khóc nhưng chúng tôi biết em vui lắm, mẹ em và cậu em trai cũng hạnh phúc. Nhưng em có biết chúng tôi cũng vui mừng không kém gì em, thậm chí nhiều hơn em vì chuyến đi này là sự lựa chọn đúng đắn. Chúng tôi đến với em không quá muộn, không quá chậm, không quá gấp. Không thể giúp em khỏi bệnh, không thể khiến bệnh tim mẹ em hết đau, chẳng thể sửa cho em mái nhà lành lạnh nhưng hy vọng đó là món quà nhỏ mang cho em những điều có thể nhất để em và gia đình thêm vui, thêm động lực vào cuộc sống.

IMG_9512
Các thành viên trong CLB Thiên Thần cùng những người hàng xóm chụp ảnh với mẹ con Kỷ

Kỷ à, mọi người thương em lắm, mong muốn giúp đỡ em bằng cả trái tim yêu nóng hổi. Em rất đặc biệt, em không nói nhiều, không kể nhiều nhưng nỗi đau em đang gánh chịu ai cũng thấu hiểu và phần nào đau cùng nỗi đau với em.Kỷ à, dù cuộc sống có bất công, nghiệt ngã hơn nữa mọi người tin em vẫn có thể vượt qua. Chị chưa bao giờ thấy em khóc, nhưng nếu đau hãy khóc, buồn hay khóc để những nỗi dằn vặt tủi hờn trong em theo dòng nước mắt trôi chảy vào lòng đất, để quên đi những đớn đau ở đời em nhé.

Em biết đấy, ánh mặt trời đẹp lắm, em có gia đình và có mọi người luôn bên cạnh. Tất cả chúng ta đều hy vọng đều mong muốn, một ngày không xa lại gặp nhau, lúc ấy muốn Kỷ cười nhiều hơn, nói nhiều hơn đặc biệt là khỏe hơn.

Chúng tôi thấy ánh mặt trời xế chiều nhạt màu nắng, chút gió nhẹ lùa vào tim thổn thức. Cuộc đời ơi, ngắn dài còn có gì quan trọng, sống cho những niềm vui ý nghĩa bất tận, sống cho những mầm sống được nuôi dưỡng. Tạm biệt vùng đất hứa, cảm ơn tất cả những người anh, người chị, người em đã cùng nhau làm nên điều nhỏ nhoi nhưng ý nghĩa lớn lao...

Mọi sự giúp đỡ dành cho em Kỷ mời đôc giả liên hệ với em Nguyễn Sỹ Kỷ qua địa chỉ xóm 7, Thanh Dương, Thanh Chương, Nghệ An. SĐT:0163 421 1471

Hoặc chị Trần Trang chủ nhiệm CLB Thiên Thần,SĐT: 0915 878 919 chị Minh Châu PCN: 0912 125 750

Mọi thông tin mời bạn đọc xem thêm tại đây.

Thiên Thần